Citation
Tinh-thà̂n có phải do vật-chá̂t sanh chăng?

Material Information

Title:
Tinh-thà̂n có phải do vật-chá̂t sanh chăng?
Series Title:
Phật-học tùng-thư
Creator:
Thiện Hoa, Thích ( Author, Primary )
Place of Publication:
[Saigon]
Publisher:
Hương-Đạo
Publication Date:
Language:
Vietnamese
Edition:
In là̆n thứ 2
Physical Description:
32 pages ; 21 cm.

Subjects

Subjects / Keywords:
Buddhism -- Philosophy ( LCSH )
Mind and body ( LCSH )
Phật giáo -- Triết học
Tinh thần và thể xác
Spatial Coverage:
Asia -- Vietnam -- District 1 -- Ho Chi Minh City
Asia -- Vietnam -- Saigon
Châu Á -- Việt Nam -- Quận 1 -- Thành phố Hồ Chí Minh
Châu Á -- Việt Nam, Cộng hòa -- Sài Gòn
Coordinates:
10.776889 x 106.700806

Notes

General Note:
"Ban Hoà̆ng-pháp Phá̂t-giáo Nam-Việt chủ-trương."
General Note:
VIAF (name authority) : Thiện Hoa, Thích : URI https://viaf.org/viaf/13869114
General Note:
This title is in the public domain under the Berne International Copyright Convention

Record Information

Source Institution:
SOAS University of London
Holding Location:
SOAS University of London
Rights Management:
This item is licensed with the Creative Commons Attribution, Non-Commercial License. This license lets others remix, tweak, and build upon this work non-commercially, as long as they credit the author and license their new creations under the identical terms.
Resource Identifier:
53884497 ( OCLC )

Downloads

This item has the following downloads:


Full Text
PHẬT-HỌC TÙNG-THƯ

V_ TẠP LUẬN

TINH-THẦN

CÓ PHẢI DO

VÂT - CHÁT SANH CHĂNG?

Soạn giả: THÍCH THIỆN-HOA

IN LẦN THỨ HAI
1960

HƯƠNG-ĐẠO XUẮT-BẢN
BAN HOẰNG-PHÁP PHẬT-GIÁO NAM-VIỆT CHỦ-TRƯƠNG




PHẬT-HỌC TÙNG-THƯ
V- TẠP LUẬN

TINH-THÀN

có PHẢI DO VẬT-CHÀT
SANH CHÄ‚NG?

Soạn-gĩả : THIỆN-HOA
In lần thứ 2

1960



HUONG-ĐẠO XUẨT-BẢN

Ban Hoằng-Pháp Phột-Giáo Nam-Vĩệt Chủ-Trựơng


LOẠI TẠP LUẬN

1- BẠO PHẬT VỚI TUÒI TRÈ
(Tập I)

2.- BẠO PHẬT VỚI TUÒI TRÈ
(Tập II)

5- PHÁI-ĐOÀN PHẬT-GIÁO VIỆT-
NAM BI Dự HỘI-NGHỊ TẠI
NHẬT-BẢN.

4,- TINH-THẰN CÓ PHẢI DO
VẬT-CHÁT SANH CHÀNG ?


LỜI NÓI ĐAU

Khi còn theo học lởp Trung - đẳng tại Phật-học*
đường Trung-Vỉệt, tối cùng một số anh em học tấng thào*
luận xung quanh một số vấn-đề quan-yểa. Dưởi ánh trắng
Vằrìg-Vạc của mùa hè xứ Huể oi bức, tầm cấp tam-quan
trước sân chùa là khang cảnh đặc-biệt nên thơ cho nhiều
cuộc nhàn-đàm đầy hứng thú. Câu chuyện sau đây củng
là một câu chuyện mà chúng tôi đã bàn và chính tay tôi
đã chép lại từ mườỉ lăm nấm trước:

«Tinh4hần với vật-chăt».

Lúc bíy giờ, vấn~đề nầy tuy có mới lạ, nhưng tư-
tưởng của chúng tôi nào đã có gì sâu sắc. Thể mà từ tuân
trắng nọ sang tuân trăng kìa vẫn còn kề thứ ỉ

Trải 15 năm qua, thế-đạo nhân-tâm đã bao lăn thay
đoi, ăn nhịp vớt ván cờ khi sắp lúc xóa, song tỉnh-chất
thờỉ-sự cua vấn-đề không vì thế mà có đoi thay,

Nay cồng tam-quan chùa còn đó; một số bạn học
đã khuất. Trong lúc tâm trí lâng lâng hoài niệm mốt tịnh


lưu khứ, những mẫu chuyện nhàn đàm trong những phút
thừa-hứng lưu-xuăt ngày trước lại hừng song dậy trong
kỷ-ưc... Lục tỉm trong rương cũ, cho in ra đây, tôi không
nhắm mục-đích nào khác hơn là ả lại một chút hương
lòng thân mến của anh em đồng tu đồng học đê giởi-thiệu
vởi các bạn mởi, đang đỉ hay sẽ gặp trên một hướng
đường.

Vấn-đe nầy thật khó mà bình-dị-hổ a ịho được, Nó
đã từng làm chảy nhiều mực, cùn nhiều viết, phỉ nhiều
giấy và đốt chấy nhiều trỉ-ỉực roi. &ầu có phải vởì một
tập cỏn con nay mà đã dám cho rằng giải-quyểt xong Ị

Đây chỉ là chút ít kỷ-niệm của một thẽ-hệ thanh-
niên nguyện sống cho lý-tưởng và dám có cao vọng đem
lý-tưởng mình tát Vơỉ phần nào khô đau cưa đời. 7ư-
tưởng hồi ấy tuy còn thô-sơ, song tấm lòng thì rất thành-
thật và đầy tin-tưởng. Tôi nghỉ Tằng với tính-chất thiết-
tha và thành-thật ấy, nó dễ có hâp-ỉực truyen-cảm và do
đố có thề gây được phần nào hứng thú cho một số bạn
dương sơ-cơ, đương bàn-khoăn những niềm bấn - khoăn
trước kia của chúng tôi.

Đó là bản-hoài cua tập sách nhỏ nầy.

Riêng đối với các bậc thiện-hữu trỉ-thức, xin hẹn
một dịp khác sẽ đặt lại vấn-đề nay một cách sâu rộng
hơn.

Saĩgon, quý xuân Bính-thân (1956)
T, THIỀN-HOA


SANH CHÀNG?

Trong đòn kkống một cái gì là tuyệt—đổi.
Có âm phải có dương, có thương phải có
ghét, có buồn phải có vui, có nóng phải có
lạnh, có tâm phải có vật. Bơỉ tương - đổi, nên
cổ-nhiên phải có sự mâu - thuẩn chống-trác nhau.
Vì thế, xưa nay ngươi ta bằn cãi nhau rất nhiều
về vấn-đề « Duy-tâm và Duy-vật ')).

Những ngườỉ chủ-trương «Vật-chẩt» cho rầng
tẩt cả muốn sự muôn vật trong vũ“trụ đều do vật-
chất sanh, cho đến tinh-thần (tâm) cũng thông ngoài
vật-chẩt mà có. Vì thế nên gọi là phắi ((Duy-vật».


— 6 —

Pkái này nói rằng: « TinL - tLằn » (tâm) của
người ta là do các bộ-pbận nbư xưo*ng tLịt, máu
tuyết, gân não và thần - Linb - Lệ v.v... rắp thành
co* - thễ, rồi phát sanL ra các cảm - giác nkư thấy,
nghe, Lay, biết. Họ gọi đó là phằn tỉnb - tbần và
quyểt-định rằng hhồng có tỉnh-thần riêng. Vì vậy,
khi thân-thễ cbểt rồi, Loặc khi một bộ-pLận nào bị
bịnh, thì thông thề phát sanh ra cảm-giẵc được.
Tinh-thần là sự tác-dụng của cự- thễ, do vật-chất
sanb, nên khi tbân này cLểt rồi tbì tinh-thần cũng
khồng còn. Do đó nên miên lầm sao người sổng Lỉện
đòữ được no co-m ấm áo, thỏa-mãn vìỉ vật-chất là
đưọ*c, không cần ngbĩ tội phưưc ngày mai, vì chểt
rồi là mẩt Lẳn.

Trái lại, phái cbủ-trưomg « Tinb-tLan » cho
rằng tẩt cả muộn sự muôn vật trong vũ-trụ đều
do « tâm » sanb, Lbống có một vật nào ngoài tâm
mà có. Vì vậy ngưòữ ta gọi phái này là pLái « Duy-
tâm ».

Pbái này nói rằng: Xưưng tbịt máu huyết v.v...
là vật-chẩt; vật-cbất đã không có Liễu biết, thì khỉ
Lựp lại thành tbân-tbề, lằm sao sanb ra Lỉễu biết
đưực. Cũng nbư cục đất, nó không có cái hiễu




biết, thìỊdù hiệp lại mưòú cục cũng không phát
sanh đưực cái hiểu-biết, mằ chỉ thành một cục đất
lớn thồi, vì nó là... vật-chất.

Vậy cái cảm-giấc thẩy nghe hay biểt của con
ngưòã phải là một luồng điện tinh - thằn, vô-hình
và riêng có. Nó vẫn liên-quan với vật-chất (thân
ngưò-i) mà không phải do vật-chất sanh. Trái lại,
nó còn làm chủ sai - khiến vật-chất. Dụ như cái
nhà ngói này: nó là một kểt-hợp-vật do kèo cột
vôi gạch làm thành. Vì kèo cột vôi gạch là vât
vô-tri, nên khi hòa-hựp lại, cố-nhiên nó cũng thành
vật vồ-tri. Vậy phải có người là vật tri-giác (tinh-
thần) làm ông chủ ở trong nhà. Ong chủ nhà vó-i
cái nhà rất liên-quan nhau ; có nhà là có ỏng chủ,
có ông chủ phải có nhà. Khi cái nhà cũ hư, thống
thẩy ông chủ, người ta tưửng mất hẳn. Nhưng
thông phải mất, vì ông chủ đưcrng đi tỉếm cái
nhà thác. Đến lúc cái. nhà mài đã làm thành, lại
thấy ông chủ xuất-hỉện, in như cáỉ nhà sanh ra
ông chủ vậy; tỳ thật ông chủ không những làm
ra cái nhà mà còn cai-quẵn cả cái nhà nữa.

Tinh-thần cùng xác thịt cũng thế : Khi thân
này sắp hoại (chết), người ta lâm tưửng tinh-thẳn


— 8 _

oày mất, thật ra không phải mất, mà tinh-thần lo
tìm một cái thân khấc. Khi cái thân mới đã hoàn-
thành, thì thấy có tinh - thần hay hiết, ngưòả ta
lẳm-tưởng ở nơi xác thịt đó sanh ra tinh - than,
kỳ thật không phải, tinh-thần chỉ tùy theo trưìrng-
hợp mà thay-đỗi thân này xác nọ, chứ không phải
mất, tinh-thần vẫn liên-quan mật-thỉểt VÓ4 xác thịt,
mà không phải do xác thịt sanh. (

Theõ lý-thuyểt của hai phái, chúng ta vừa nghe
qua, in nhu* đều phải cả, nhưng đâu có hai cái phải
(lý vô nhị thị). Vậy chúng ta nên chẫm-rãi suy-xét:

Tinh-thần có phải do vật-chât sanh chẳng ?
và Sau khi thân này chểt rôi, tinh-thẳn còn
hay mất ?

Hây là một vấn-đề quan-trọng, mà cũng là
điều cần-yếu chúng ta nên biết, đễ tạo hạnh-phúc
cho đời mình và sẽ thấy cái thú-vị về kiếp sổng của
con ngưừi.

Vậy trưóx hết chúng ta nên hiễu :

Tỉnh-thấn là gì ?

Vật-chầt là chi ?

Xem qua cấc đoạn lập luận củạ hai hên sau
đây, rồi chín-chắn suy-xét, chúng ta sẽ thấy rõ chân-lý.


— 9 —

Tinh - thần là cái vô - tình, thông thề lấy
mắt thẩy, tai nghe, hay fì> mó gì đưực; nhưng nó
có công-năng làm cho mất bỉểt tbấy, tai biết ngbe,
mũi biết ngửỉ, mỉệng biểt nểm, pbân-biệt các cảnb
biện-tạỉ, gbỊ nbó- nbững việc đã qua và suy tínb
cấc điều cbưa đến.

Còn vật-chẫt là nbững vật có bìnb-cbẩt, có tbề
dùng mắt tbấy đưọ*c, dùng tai ngbe được, bay dùng
mũỉ ngửi, miệng nểm, tay cbân rò* mó đưực. Nói
lạỉ cbo dễ biểu : Tinh-thàn là nbững cái có trỉ-gỉác
mà bbông có bìnb cbẩt. Còn vật-chãt là nbững
bìnb bìnb sắc sắc ở giữa này, có bìnb cbất mà
bbông có trỉ-gỉác. Ã


— 10 —

I.~ CĂN-CỨ THEO SANH-LÝ HỌC

PHÁI DUY-VẬT NÓI:

Cư theo sanh-lý-học : « Khi tinh huyết của

cha mẹ đã kiết“tụ rồị, mỗi ngày nó dần dần cứng
và ló*n, đến khi cái thaỉ ấy tưựng đủ ngũ-quan,
thì mód bắt đầu có sự cẵm-giác. Nểu nhà Duy-
tâm nói tinh-thần riêng có, vậy khi móữ vừa kiết
thaỉ, chưa thành hình, lúc bấy giò* tỉnh - thần ồ* đâu
mà khồng thấy xuất hỉện ? Tạỉ sao phải đọ'i đển khỉ
tưựng đủ ngũ-quan, nìóữ hắt đầu có sự cảm-giác ?
Vay nên rõ-rầng tỉnh-thần là cáì tác-dụng của các co*-
thễ, do xác thịt sanh, không phải rỉêng có. Cũng như
cái đồng-hồ khỉ ráp dử các bộ máy mói ctạy, rồi
nó có tiếng tích-tắc và đển giò4 tự gõ. Cái tiếng
ấy là tác-dụng của các bộ máy ráp thành, không
phải ngoàỉ đồng-hồ rỉêng có. Đây là một hằng-
chưng vật-chắt sanh ra tinh-thần.

PHÁI DUY-TẴM TRẢ LỜI:

Ong hãy xem cái chén đựng nưàc đề trên
hàn đây, khỉ cáỉ chén nằy chưa thằnh, nưó*c chẳng
phẫĩ không có, đến khỉ cái chén hễ đi, nưóx đây
cũng không phảỉ mất hẳn; nó chỉ tùy theo trưỉrng-
hựp mà thay - đỗi, hoặc rút xuổng đẩt hay hóa


— 11

làm hoù bay bo-i v.v... Kbi đển chỗ này, lúc qua no*i
khác. Khi nó chưa đển trong chén này, thì thấy in như
không có, thật ra nó đã có sẵn từ bao giò’. Đến
lúc nó bỉển-đỗi qua no*i khấc, thì thấy ín như mất
đi, kỳ thật không phải mất hẳn. Về phần hiện-
tưọ-ng thì thay-đẵi vô cùng, còn về phần bản-thễ
thì khổng bao giò* mất.

Tinh-thần cũng thế, tùy theo trưò*ng-họ*p mà
thay đỗi thân này xác nọ, chứ khổng bao giò* mất.
Nhà Duy-vật chỉ thấy khi cái thai tượng đủ ngũ-
quan sanh ra cảm-gỉác, rồi chấp cho tinh-thằn từ
vật-chẩt sanh, chú' không biết tỉnh - thằn sẵn có và
chỉ tùy theo trưò*ng-họ*p mà ẩn hay hiện đó thôi.

Cũng như có ngưừi chưa hiễu điện là gì, khi
vằo nhà điện, thầy người ta lấy các bộ máy ráp lại,
dùng sức nưó-c vởỉ sức lửa quây máy chạy phát ra
điện, rồi họ quả - quyểt rằng : « nhà máy này làm
ra điện, chính tôi thấy rõ-ràng, vì trưó-c kia chưa
có nhà máy, thỉ không có điện, đển khỉ làm thành
nhà máy rổi, mới có. điện phát sanh )).

Dầu cho ngưừì có tài hùng-biện đển đâu, cũng
không thễ cãi vó*ỉ ngưìri chưa hiểu được điện. Họ
không ngà* rằng : điện khí nào cũng có, có tụ* hặị


— 12 —

nào đến giò*, khi nhà máy chưa có nó vẫn sẵn, đển
lúc nhà máy Lư nó không mẩt. Cũng như tinh-thần
vẫn không mẩt, nhưng chỉ theo trưò-ng-hựp mà ẫn
hay hiện vậy thối.

Nhà Duy-vật khổng hỉều thân - thễ (vật-chất)
chỉ có nhiệm-vụ tưo*ng-trọ*, giúp cho tinh-thần phát
ra diệu-dụng, vẫn lỉên-quan mật-thiểt vóĩ tinh-thần,
nhưng khống thể sinh ra tinh - thần đưọ-c. Cũng
như nhà máy điện, nó chĩ là một co*-quan đễ gỉúp
cho điện phát hiện, chó* không thể sanh ra điện đưọ*c.

Nhà Duy-vật nói : Tỉnh-thần cũng như tiểng
kêu của máy đồng-hồ, do ráp đủ cắc bộ-phận, thì
đồng.hồ chạy, kêu ra tiếng tích-tắc và đến giò* tự
gõ. Nếu thân ngưừĩ như mấy đồng-hồ, còn tỉnh-
thần như tiếng kêu trong máy, thì ngưìri ta phẫi
như một cục thịt biểt thẩy và hỉểt ăn, hoặc như cái
mấy chụp bóng chỉ ghi nhận đưọ*c những cẫnh vật
hỉện tiền, khỉ chúng phản-chiểu vằo hộ óc mà thôi.
Qĩxyết-định nó khống thễ có đưọ*c những trí khôn
ngoan xảo-quyệt, nhó* những việc quá-khứ và biểt
đặng vỉệc vị-lai như trưìrng-họ*p cụ Trạng - Trình
hay ống Mạc-Đỉnh-Chi và có những thần.dụng phỉ-
thưừng nhự cạc nhà thốị-mỉện-thuạt v.v.,,


— 13 —

Nhà Thôi-miên-thuật chỉ ngồi một cho thổi-
miên, mà ngưìri hị thổỉ-miên kia phải chạy, đứng,
đi, ngồi, hoặc ngủ, tùy theo ý muốn của họ sai
khiển, Không phải họ lẩy tay đển dẫn hay dùng dây
cột kéo ngu-òi kia, mà tại sao ngưò*i bị thôỉ-miên
kía phải đứng phải chạy v.v... Nếu không phải do
sức mạnh của luồng điện vố bìnb là tinh-thần, thì
thân—thể Lay bộ óc chỉ là vật-cbẩt vô-trỉ, lại ngồi
một cbỗ^ dẫu có cái táe-dụng bay biểt đi nữa, cũng
kbồng có cống-năng sai kbỉển ngưừi đưọ*c, tại sao
lại có cái mãnb-lực phỉ-thưỉrng nbư thế

Đây là nbững bằng chưng tbật-tể; tin bay
không tỉn là quyền sỏ*-hữu của các ông. Nhưng nểu
các ồng khồng tin « Tinh-thàn không pbẫi do vật-
cbất sanb », rồi đây các ông sẽ luôn luốn bóp trán,
suy-nghĩ kbống ra, những việc lạ thưừng đã xãy ra
trong quá - khứ bay trong biện-tặi : như việc vua
Khưo*ng-Hy ỏ* nước Tàu, vụ thay bìnb đoi xác ỏ*
xứ Cà-mau (1).;.

(I) Và vừa rồi đây, trong báo Tin-đien sổ 296 ra
ngày 7-10-55 có nói một em bé ở Ba-Nam mới 4 tuoi đã
nói chuyện kiếp trước không sai một mảy, một cậu bé nưó*e
Nhật mới 7 tuoi đã nồi danh họa-sĩ v.v... (xem trong quyền
« Có luân-hoi hay không »).

(Lời của tác~gỉả mởi thêm)


— 14 —

II.- CĂN-CỨ THEO KHOA-HỌC

PHÁI DUY-VẬT NÓI :

Cán-cứ theo khoa-học, thì cái cẫm-giác phân-
biét của chúng ta đây, là do phản-ảnh của hoàn-cảnh
mà có. Nghĩa là do các cảnh vật hiện tiền pbản-ảnb vào
bộ óc, nên móả phát san^ ra thấy, nghe, hay, biết. Nếu
trong thân ngưòũ không có hộ óc hay các giác-quan
là mắt, tai, mũi, lirõ-ỉ, ngoài khổng có cấc cảnh-tưựng
hiện-tien phản-ẵnh vào, thì ngưòứ ta không có các
cỉm-giẩc ý-chí hay tỉnh-thần chi cẫ. Theo sự thuyết
minh của nhà khoa-học, những ngưòừ thông-minh
sáng-suốt và những người tối-tăm đấn-độn chỉ khấc
nhau vì một bộ ốc có những só* não mịn màng hay
to thô và có nhiều hay-ít lằn xếp v.v...

Theo những bằng-chứng này, chúng tôi quả
quy£t rằng : « vật-chãt sanh ra tỉnh-thần ».

PHÁI DUY-TÂM TRẢ LỜI CÓ BA BOẠN :

1) Các Ống (nhà Duy-vật) cho tinh-thần hiều
biết do bộ óc sanh; vậy những ngưòi chểt, bộ óc
còn nguyên, các co*.thễ vẫn đủ, sao không có hiễu
biết ?


— 15 —

Nểu các ống nói: Vì giầy thần kinh đứt, hoặc
mạch máu không chạy hay trái tim đứng ; vậy thì
những ngưừi chết dả hoặc ngủ mê, mạch mấu vẫn
chạy, irái tim cú* đánh, cân-não, giây thân-kinh y
nguyên, tại sao không biết ?

2) Nếu -các ông cho ngưìri ngủ mê hay chết
dả, vì thiêu sự phản'ảnh của cảnh vật nên không hiềt,
phải có cẫnh vật hiện tiền phản-ảnh vào bộ óc mới
sanh ra cái biểt; vậy thì các cảnh vật đã qua hay
những việc chưa đến, đâu có hiện tiền phàn- ảnh vào
bộ óc, tại sao ngựò-i ta cũng cứ nghĩ nhó* và hiễu
biểt như thưìrng?

Kìa cấc nhà học-giả đọc qua biết hao nhiẻu
sách vỏ*, khi xếp lại cẩt, thì các sách vỏ* ẩỵ không
còn hiện tiền phản-ảnh vào hộ óc nữa, mà nhà học-
giẵ kia vẫn còn nhó* những đoạn văn-chưo*ng lôi.lạc
hay nghĩa lý caọ siêu của tác-phẫm đã đọc, mặc dù
trải qua một thò*i-gian ha bốn tháng không xem lại.

Các nhà du-lịch, trải qua biết hao nhiêu phong-
cảnh, thưởng - ngoạn những cảnh vật thiên - nhiên,
sau khi trỏ* về xú*, tuy các cảnh vật ấy không còn
hỉện-tìễn phản-ảnh vào bộ óc nữa. song nhà du-ljch


— 16 —

kia vẫn còn nhó* thẩy các cảnh vật ẩy và rõ-ràng như
ỏ* trưức mắt, nểu mỗi khi họ nghĩ đến.

Những việc vừa kề trên, nếu không nhò- công-
nãng phi-thưò*ng của cái kho vô-hình và vô-tận là
tâm (tinh-thần) ghi nhó* chẩt chứa lớp lang, thì Ịbao
nhiếu sách vỏ* đã đọc và những cảnh vật vừa xem
qua, lẽ ra phải quên liên trong khi thôi đọc và không
còn nhó* lại một tí nào cả, vì không có cảnh vật hiện
tiền phản-ảnh vào bộ óc. Cũng như cái gưo*ng, khi
hình tượng hiện-tỉền qua rồi, thì trong gưcrng không
còn lưu lại hình hóng nằo cả.

Nếu các ông (nhà Duy-vật) cho: Mặc dù các
cảnh vật tuý đã qua, nhưng trưó*c kia đã có phản-ảnh
vào bộ óc, các ảnh tượng ấy vẫn còn lưu lại trong
trí óc không mất, cũng như trong mốt cuốn phim
chụp cảnh Hà-nội, khi ngưò*i chụp đem về, tuy hiện-
tien không có cảnh Hà-nội phản chiểu, nhưng ảnh
tưọ*ng của nó van còn lưu lạỉ trong cuốn phim kia,
nên khi rọi ra thì thấy đủ cả. Bộ óc nhó* được các
cảnh vật đã qua cũng vậy.

Nếu nói như thể, thì những việc chưa đến mà
biết đưọ*c trưức, như cắc vị mà ngưìri ta gọi là tiên-
tri, biết được việc vị-lai, như cụ Trạng-Trình biết


- I? _

được việc mẩy trăm năm về sau, thỉ nhà Duy~vât
mcri giải-thích làm sao ?

Và bộ óc ngưìri nếu qụẵ tbật ỉn như cuổn phim
của mắy chụp ânh, thí bộ óc cũng phải thay đỗi
như cuốn phim ẩy. Nểu như thế thì một ngưỉri phải
thay đỗi nhỉều bộ óc, cũng như cái máy chụp hình
phải thay đỗi nhiều cuổn phim. Còn khổng thay đoi,
thì trong một đòừ ngưòữ trảỉ qua mấy chục năm, trẫi
biết bao nhiêu cảnh đã thấy và biểt bao nhiêu vỉệc
đã tiếp xúc, nó phải in chồng chập lộn nhầu trong trí
óc, không thề nhở thành một cẫnh hay một việc gì
cả, cụng như một cuổn phỉm mà chụp không biểt bao
cẵnh, thì nó chỉ lộn nhau, kết-quả là khổng một cảnh
nào được ghỉ rõ.

3) Lại nữa, các ống (pháỉ Duy-vật) nối: do
cảnh vật phẵn-ẵnh vào bộ óc, mó-ỉ phát sanh ra cẵm-
gỉác là tinh-thần.

Nếu vậy thì cái trí-thửc hỉễu bỉểt của mọi loàỉ
phảỉ đồng nhau, vì đồng một cânh-tưọ*ng hiện tạỉ
phẵn-ảnh vào bộ óc. Cũng như hai cuổn phím đều
chụp một cảnh, khi in ra hẵn phảỉ đồng một thứ hình.
Tại sao cái biết của chúng phằm-phu khác vóữ cái
biết của cấc vị Thánh-nhcrn, cái biết của loài cầm thu


— 18 —

khống đồng cái biết của loài tốm cá? v.v...

Nếu nhà Duy-vật nói: « Vì bộ óc của mỗỉ loài
khác nhau, nên sanh ra hỉễu biết không đổng )), vậy
thỉ tại sao cũng đồng một thú* óc loài ngưìri, mà có
kẻ thồng-mỉnh trí-huệ, lạỉ có ngưòd tối dốt si-mê, có
ngưò*i tánh tình cao thượng, lại có kẻ lọng dạ xấu
xa, có ngu*ò*i độ lượng khoan-hồng, lại có kê hẹp hòi
rít rấm ?

Nểu nhà Duy-vật nói: Ngưò*i thông-minh trí-
thừc là do só* óc mịn-màng và sắp xểp theo một thứ*
tự nầo đó, còn kẻ tổi tăm đần-độn Ịà do só* óc thô
to và sắp xểp theo một thu* tự khấc ; loài trâu bò
khổng khốn ngoan lanh lọ-i * nhu? loài ngưòĩ cũng vì
một lý-do ẩy...

Nểu quả thật vì bộ óc của moi loài khác nhau,
nên sanh ra sự hiễu biết không đồng như thể> tạỉ sao
ông Tể-Thiệu-Nam ngưò*i Trung-hoa, qua Mông-cỗ
bị té ngựa vỏ* 6c, nhà khoa-học ỏ* Mống-cổ lẩy óc
bò thay vào, sau khi lành manh, ồng cũng vẫn nhơ
bỉểt những việc đã qua như thưỉrng và tư-tưỏ*ng của
ông không vì thay bộ óc to thố của con bò mà phải
đân-đện, hay hiễu biết theo tánh cách của con bò?


19 —

Nếu quả thật bộ óc sanh đặng tinb-tbần hay biết, vậy
khi ông Tc-Thiệu-Nam bị đỗi mất bộ óc trắng trẻo
niịn-màng của loài ngưòử, tbì trí khôn ngoan biểu biết
của ông ngày trưó*c, đáng lẽ cũng pbải theo bộ óc ấy
mà tbay đoi bay mẩt bẳn và pbải biểu biểt tbeo bô
óc to tbô của loài bò. Tại sao vẫn còn nbớ được các
việc đã qua và vẫn kbồn ngoan nbư trưó-c ?

Nbư thể tbì đủ cbứng - minb rằng: vật-cbẩt
kbông tbễ sanh ra tỉnb-tban được.


— 20 —

III.- DẪN CÁC BẰNG-CHỨNG
HIỆN-TẠĩ VÀ THẬT-TẾ

PHÁI DUY-VẶT NÓI CÓ 6 ĐOẠN:
í,- Ngữừi đưo*ng tỉnh-tạo, uống vào vài cốc

rưọ*u, thì thấy cảnh vật khác thưỉrng, đất trò*ỉ nghiêng
ngã; nếu tinh-than riêng có và vố-hình, thì dính líu
gì đển chén rưọ*u lấ vật-chầt hữụ-hình; nó chỉ làm
chuyễn động cư-thề, tại sao tinh-thẵn cẵm-gỉác phâi
bị thay đẵỉ khác thưừng ? Đây là một bằng-chứng
tỉnh-thần không thễ riêng có, quyết-định phải do vật-
chất sanh.

2.“ Những ngưòữ đưcrng điên, tỉnh-thằn của
họ mê cuồng, nói xàm làm quấy. Nhà y-học khám
bịnh, biết rõ căn nguyên, vì quá nóng nhiệt, hoặc
thiếu hay hu* mọt bộ phận nào trong co*-th£, cho
uổng hoặc chích thuổc. Khi thân thề ngưòữ ẩỵ được
khoẻ mạnh, thì họ trử nên tỉnh-táo, khôn-ngoan như
thưừng, khổng còn hiễu biết theo lối điên cuồng nữa.

Nểu quả có tinh-thần riêng biệt, thì nhà y-
học kia khống bao giò* trị lành, vì tinh-thần vô-hình,
còn thuốc men là vật hữu-hình. Hai bên không liên—
quan gì vớỉ nhau, tại sao nhà y-học kia chỉ chuyên


— 21

trị về xấc thịt là vật-chẩt, khống dính líu gì đển tỉnh-
thần là vật vố hình, mà đến khi thân thễ đưực hình
phục, thì tỉnh-thần lại hểt điên. Đây, là điều chứng-
minh thứ hai « Tinh-thần do vật-chất sanh ».

3. - Thân-thễ chúng ta, bình thựưng đụng đâu
bỉết đó, chích đâu đau đó, đển khi chụp thuốc mê
hay chích thuốc tê rồi, thì mặc tình cho ngưòữ mẵ
xẻ hay cưa cắt đều không hay bỉểt. Chích thuốc tê
hay chụp thuốc me, chỉ làm mê-mẩn hay tê ở xác
thịt mằ thôi, khống can hệ gì đển tỉnh-thần. Nếu
tỉnh-thần riêng có và vố-hỉnh, thì trong lúc đó tỉnh-
thần đi đâu mà không hay biết ? Sao phải đựl đến
khỉ thuốc tan hểt rồi, xác thịt mó*ỉ biểt đau nhú*c ?

Đây là điều chưng - minh thứ ba « Vật-chất
sanh ra tỉnh.thằn )).

4. - Ngưừi ta vì cả ngày làm việc, dầy thẳn-
kỉnh quá mỏỉ-mệt, nên phảỉ có ngủ nghỉ, đễ cho
huyểt mạch điều - hòa và các co*-thề đưọ*c khoe
khoắn.

Khi đã ngủ không còn hay biết chỉ cả. Nếu quẵ
thật tỉnh-thần riêng có, thì khi ngủ nó đi đâu ?

5“ Những ngưèrí uống thuốc độc tự~tử, khi


— 22 —

thuổc độc ngẩm vào thần-thể, mạch máu hết chạy,
trái tim đứng, hơi thỏ* tắt, thì tinh-thẫn hay biết
cũng không còn. Nếu tinh-than thật ricng có, thỉ
mặc tình cho xấc thịt hư hoại, nó cũng vẫn còn, tại
sao khi xác chết, nó cũng mất luồn đi, mà không
hay biít chỉ cả ? Thật là vô lý.

6,- Bình thưỉrng chúng ta thấy cấc cẵnh-vật
an-nhiên bằng thẳng. Nếu ta xoay bồ-bồ (xoay tròn)
vài mươi vàng, làm cho kích-thích thần-kỉnh, rung
động cơ-thỉ, rồi đứng lại ngay thẳng như cũ; bấy
già* chúng ta sẽ thấy trò*ỉ đẩt ngã nghiêng, lối hiều
bỉểt khác thưìrng.

Nểu tinh-thần riêng có và vô hình, thì cổ liến-
quan gì đỉín việc xoạy chuyển rung động của thân-thễ
là vật-chất hữu-hình, mà phải bicn đỗi sự thấy biết
khấc thưừng như thể ? Đây là những bằng-chứng
thiểt-thẳt để chứng-minh «Tinh-thằn phẫi do vật-
chất sanh ».

PHÁI DUY-TÂM TRẲ LỜI :

Trưó*c kia chúng tôi đã nói ((Tinh-than vó*í vật-
chất liên-quan mật-thiết nhau lắm. Tinh-thằn như
diện, con thân-thễ, bộ óc than-kinh v.v... cũng như
nhà máy điện, dây diên và bổng điện, Điện lục nào


— 23 —

cũng có, nhưng phải nhờ có máy móc, bóng, dây
mó*ỉ phát sanh ra 'đưọ-c.

Nếu máy tổt, bóng ló*n thì điện sáng; còn máy
xấu, hóng nhỏ thì điện mờ. Lẽ tưo;ng. quan gỉữa
tỉnh-thần và thân-thễ cũng giổng như thế. Nểu thẳn-
thể khỏe mạnh, phổi ngực nỏ* nang, óc lởn, só* óc
mịn trắng, đó là hao nhiêu sự kiện giúp cho tinh-
thần sáng-suốt thông-minh, khốn ngoan lanh-lo*i, vuỉ-
vẻ và^nhó* daỉ. Trái lại, thân-thề bịnh hoạn yểu đuổi,
óc nhỏ hoặc to thố, thì tỉnh-thần cũng bị ảnh hưởng
đó mà trở nên tối-tăm đần-độn, buồn-bã hoặc hay
quên. Bửi điện cùng máy điện có liên-quan vóĩ nhau,
nên khi máy hư, bóng hề, dây điện đứt, công-tắc
đễ hỗ* nhau thì điện không thễ phất-sanh ra tác-dụng
đưọ*c. Cũng như ngưìrỉ trúng thuốc độc chểt hay
có một bộ-phận nằo trong co*-thỉ bị hỉnh như mắt
mù, taỉ điếc, dây thần-kinh yếu hoặc tê hại v.v...
thì tinh-than cũng bị khủng-hoảng mà không thễ
sanh ra hay biết đưo*c.

Đen khi máy hư đưọ*c sửa lại, hóng đẵi mó*i,
dây nối lại rồi, thì diện kia vẫn cháy trỏ* lại. Cũng
như nhà y-học cưu chữa ngưừi bịnh, đổi sửa những
bộ phận hư trong co*-thề; khỉ ngũ-quan khaỉ-thông,


— 24 —

bịnh nhơn được bình phục rồi, thì tỉnh-thần hay
biểt của ngưìri tỉa vẫn tỉnh-táo thôn ngoan lại như
cũ. !

Nhưng chúng ta nên nhó1 rằng: Nhà máy
điện, bóng điện và dây v.v... thông thễ làm ra
điện đặng; nó chỉ là trọ* duyên giúp cho điện phát-
sanh. Cũng thế, thân-thễ bộ óc, dây thần-tinh v.v...
thồng thề sánh ra tinh-than dược, chúng cũng chỉ
là trọ* duyên giúp cho tinh-thẫn phất khởi mà thôi.

Điện vẫn là mốt, song tùy theo trưò*ng-họ*p
mà phát ra tác-dụng. Như thi mỏ* công, tắc bóng
đèn trưó*c, thì điện chấy sáng ỏ* phía trưó*c, khi
mỏ* cống-tắc đèn sau, thì điện chấy sáng ỏ* phía sau,
thì mỏ* công-tắc nơi quạt, thì quạt xoay v.v... Tỉnh-
thần cũng vậy, tùy theo mỗi chỗ mà phất ra diệu-
dụng thông dồng, như phát ra mắt thì lầm cho mắt
thấy, phát ra lỗ tai thì làm cho tai nghe, phát nơi
thân thì cho thân biểt, phất ở nơi óc thì làm cho bố
óc biết lo nghĩ suy xét.

Cũng có thi máy chạy thông đều, dây điện
dụng nhau, hoặc bị vật gì rung động, thì điện xẹt ra
lửa, cố thi làm dứt dòag điện và gây họa-hoạn.


— 25 —

Cũng nbư ngưòữ uổng rưọ-u boặc xoay bồ-bồ lầm
bícb-tbícb đến tbần-bỉnb, tỗn bại các co*-tbễ, tbì sự
cảm-giác của ngtrừi ấy cũng pbẵi líbác tbưìrng, boặc
điên cuồng bay xây xẩm.

Hoặc mắy điện vẫn y nguyên., mà bbông mỏ*
công-tắc tbì điện bỉa cũng kbồng cbáy đưọ-c. Nbư
ngưòừ bbi ngủ, tuy các CO'- tbc còn đầy đủ, mà ngũ-
quan bbống mở ra đề tiểp xúc vóừ cảnb vật, tbì
cũng bbống thể pbát ra cảm-giác đtrcrc.


— 26

PHÁI DUY - TÂM DẪN NHỮNG VIỆC

THẬT-TẼ ĐỀ CHỨNG-MINH

1. - Chúng ta thấy những ngưò-i điên vì tình,
tâm hồn họ đã quá say-mê, không may gặp phải
những nghịch duyên buộc họ phải xa lìa ngưòử yêu;
lúc ẩy mặc dù là các cơ-thễ vẫn y nguyên, bô óc
còn đầy-đủ, nhưng dẫu có danh - y diệu - dưực
lưo-ng-phưcrng đĩ nữạ, cũng không thê cưu chữa
họ đưực. Như câu chuyện chằng Trưưng-Chi và
nàng Mỵ-Nưưng :

«Nợ tình biết trả cho ai ?

Khối tình mang xuống tuyền-đài chưa tan».

Vód những ngưòữ thất tình ấy, chí có tìm cách
giải -thích, làm cho họ hểt tưo*ng - tư say-mế vì
tình, thì họ hết điên. Đây là một bằng - chứng
«tinh-thần khống phải do vật-chẩt sanh». Nếu nó
do vật-chẩt sanh, thì tại sao cắc nhà danh - y có
đầy-đủ mọi thư dỉệu-dưưc lưomg-phưưng lại đành
phải bó tay, nhưòmg quyền cho nhà tâm-lý-học
tìm phưcrng khác cứu chữa ?

2. - Móì đây (1954), tại quận Trà-ôn (Cần-
tho-) ử lằng Thỉện-mỹ có một ông thầy thuốc, tục


— 27 —

gọi là ồng thầy Bảy. Đển ngày ông gan từ trần,
ống chỉ nhắc-nhỏ* ngưìri con thú* ba là cô Thiền ;
cô này ỏ* tại biễn Ba-động, cách Trà-ôn độ 50 cây
số ngằn. Theo lò-i cô thuật lại, ngày ấy trong lòng
cố nóng - nảy, buồn - hã và xót-xa nhớ đến thân-
phụ thông thể tả đưực ! Qua ngày sau, cồ đi Trầ-
ốn đễ tìm thăm; nửa đưừng nghe ổng thân cổ
đã từ-trần.

3.. Cũng một việc tương-tọ* như thế xảy ra ỏ*
quân Cầu-tè làng An-phú-tân, tại thém Nhỏ. Một
cô gái tên Luận 2 1 tuỗi, chồng mó*i đi nói. Không
may cô bị cảm, đến giò* phút sắp từ-trằn, cố cứ
nhắc-nhỏ* anh Nghĩa là ngưò*i chồng sắp cưới của
cố. Trong đêm ấy anh Nghĩa đang ỏ* tại An-thổ,
cách thém Nhỏ 2 cây số ngàn và con sống Bá-
sác. Trong lòng anh nóng-nảy, xót-xa thao.thức
ngồi nằm thông yên, anh hồ - nghi ỏ* nhà có việc
gì... (Đây là lò*ỉ anh Nghĩa thuật lại). Trò*i hừng
sáng anh lật-đật về, thi gần đền nhà, thì nghe tin
cồ Luận, vọ* anh mó*i vừa chết.

Đây là những bằng chứng phải có một luồng
điện tinh-thần vô hình, thông cảm thiêng - liêng
vó*i nhau, giữa cha vó*i con, giữa chồng vứi vọ*.


— 28 —

Khi Ông Bảy băn-khoăn như con, cô Luận xót-xa
như chồng, luồng điện tỉnh - thần của haĩ ngưìri
sắp từ-trần, có một sưc truyền-cảm rất mạnh, đập dộỉ
vào 2 tâm-hồn, làm cho cổ Thiền nóng-nảy như
cha, anh Nghĩa xót-xa nhứ vự. Nhưng vì hai
ngưòừ còn phàm - phu nên khi tiểp đưực điện ấy
(điện tình - thần) họ không đoán hiểt là việc gì ;
nểu là ngưừi tu-hành chừng đưực quả Thánh rồi,
gặp những trưưng-hựp như thể, sẽ biết ngay là
việc gì. Trưừng - hựp cũng na-ná như ngưừi đã
quen hắt tỉn-tức về vổ-tuyến-điện vậy.

Những việc vừa kể trên, nểu khồng tin « có
luồng điện tinh-thần ngoài xác thịt », thì giẵi-thích
làm sao cho xuổi đưưc.

Quý ngằi có đọc tiểu-sử cách-mạng của cụ
Phan - đình - Phùng, chắc còn nhố, khi cụ ử dãy
núi Tràng.sưn (Trung-việt). Một đêm nọ, trong
lòng cụ nóng-nảy xót-xa, nằm ngoi không yên, cụ
nghỉ sẽ có việc tai-biển lởn đến, liền lấy quẻ dịch
ra xem (một phép toán thẳn-hí có từ thưựng-cổ).
Cụ đoán rằng sáng ngày hỉnh Phắp sẽ đển baọ vầy.
Quả thật, lúc trò-i hừng sắng, vỉệc đã xẫy ra đúng
như íèri cụ đoán.

Đọc sách xưa chắc các ngài còn nhớ: Khi
Thầy Mạnh đi xa, bà mẹ ử nhà trông nhở, bà cắn
ngón tay út ra máu, thầy Mạnh thấy trong lòng


— 29

nóng-nảy xót-xa, nên mau mau trỏ' về.

Những việc thưòmg-xuyên như các hằ mẹ còn
con nhỏ, khi có việc phẵỉ đi xa, hê mồi lần eảm
thấy trong lòng xót-xa hồn - chồn hoặc sữa căng,
thỉ lật - đật trử về; đển nhà quả thật con đưomg
nhó* khóc. Nếu các ngài có đễ ý chắc thấy rõ. Thể
là trong lúc đưa con khóc như mẹ, luồng điện tinh-
thần của nó đã đánh ngay đến, làm cho thân-tấm
mẹ phải rung - động, nến mưi có cấc việc xót-xa
ụóng-nảy như thể. Đây là những điều đe chưng-mỉnh
rằng tinh-thần riêng có, không phẵỉ do xác thịt sanh.

Ngoài cắc việc kề trên, còn nhỉều việc lạ
thưìrng, chắc quý ngằỉ cũng đã nghe thẩy, như ở
An-độ có phái Bà-la-môn chuyên về phép tưọ-ng
luyện, ỏ' nưó-c ta trong mấy chục năm về trưóx
có phái luyện hùa lỗ-ban, còn những ngưừi Chà-và có
tằi thư-ỵễm, hiện nay có những nhằ chuyến học về
thối-mỉên-xuất hình, ở Nhật-bon có phái tu về
Mật-tôn v.v... Các phái này chỉ gom hểt tỉnh-thần
chú tưửng, dùng đôi cầu thần-chú, hoặc chút giẩy
son mằ linh-nghiệm lạ thưòrng. Các việc trên, nếu
khống nhò* sức chú định thôi-miên của luồng điện
tinh-thần, thì đốỉ câu thần-chú vớỉ chút gỉấy son
kia, lầm sao đưực linh-nghiệm đển thể? Cỗ nhom
nói: « Lỉnh tại ngã, bất linh tạỉ ngã ».


— 30 —

Chuyện xưa tễ có anh chàng vẽ rắn, vì quá
chăm-chú tưởng rắn, mà cả thân - thể hóa thành
rắn mãng - xà. Anh chàng thác mang lốt cọp dọa
ngưìri lấy của, thưừng ngày tập luyện theo tính
tìnỉi cọp, và tưửng-tưựng mình là cọp, mà hóa
thầnh thân cọp thiệt.

Chuyện nay, như ử Au-châu có ngưỉri đễ giổng
thư ngựa rằn, khi ngựa cái có chửa, ngưìri ta
dùng những thứ vải hoặc giẩy rằn - ri đễ trưóx
mắt cho nó thưừng trông thấy, thì sau thi sanh
ra mối rặt giổng ngựa rằn.

Một ngưò-i đàn-bầ có mang, thưìrng ngày ra
vào thấy ngưòã Chà gát cửa đen-điu dễ sọ*, ôm
lòng nhó* sọ* mãi, thi sanh ra đứa con giồng ỉn
ngưòừ Chà. Những việc lạ thưừng này, đều do sức
tưửng-tưọmg của tỉnh-thần quá mạnh mà ra cả.

Bên Thuyền-gia có vị tu luyện lâu ngày, biết
đặng việc quá-thứ và vị - lai, rõ thấu những việc
nhiều tiểp về trưó*c. Bên Pháp ông Pascal thi
mó*i 7 tuổi mà tự mình lập lại mười hai quyên
Kỷ-hà-học. Ở nưóx Nam ta đò*i vua Trằn Thái-
Tôn có cụ Nguyễn-Hiền ngươi ở Nam-định huyện
Thượng-nguyên, khi 12 tuỗỉ thi đậu Trạng; Cụ -
Mạc-đỉnh-Chi khi 17 tuổi thi đậù Trạng, sau đi
sứ qua Tàu, được phong Lưỡng-quổc Trạng-nguyên.
Ở Ấn-độ Thái-tử Sĩ-Đạt-Ta khi 18 tuỗi, mà thông-


- 31

mĩnb quán-cbúng, văn-võ sĩếu - quân, cả xư An-độ
kbông ai bì kịp.

Những bạng ngưòừ ẩy, kbồng tbễ nóỉ do bọc
mà đưọ*c bay bắt cbưó-c ai mằ được, và cũng
kbông tbễ nói do « boằn-cẵnb biện tiền pbẵn cbiỂu
vào bộ óc » mà được. Tinb-tban sáng-suốt của các
bậc ẩy, neu kbông do sự bọc tập từ nbicu đèri
nbiều kiểp trước, tbì làm sao kbi tuỗi còn nbỏ và móữ
sanb ra một đò-i nằy, mà lại được bay giỏi nbư tbể.

Nưởc ta, có vụ tbay bìnb đổi xác của con ông
Cả Hỉêu ỏ* Cà-mau làng Tân - việt xư Đầm-giơi,
làm cbo dư-luận cả tỉnb xốn-xao. Đọc truyện Tầu
quí Ngài còn nbó* vua Kbưo*ng-Hy biểt được kiếp
trưóx của mlnb là nbà sư tu tại cbùa Quang-Minb
ỏ* lằng Hậu bỗng, tỉnb Pbúc - yên, nước Việt-nam
(nên xem bài « Có luân-bồi bay kbông»).

Nbững vỉệc trên đây, nếu kbông pbẵi riêng có cái
tinb-tbần bay bỉểt đi đầu tbai, tbì làm sao giẵi-tbícb đưọ-c.

KÊT- LUẬN

Tóm lại, pbái Duy-vật nóỉ: Vật-cbất sanb ra
tỉnb-tbần, cũng nbư máy đồng bồ, kbi ráp đủ các
bo pbận tbì nó cbạy, kêu tícb-tắc và đển giò1 tự gõ.
Ngưìrỉ cbểt rồi là mẩt bẳn, miễn lo làm sao cbo


— 32 —

â– " -

nọ co*ịnz ẩm áo, thỏa-man đìrỉ sổng hiện - tại mà
thôi, không cần pL ải lo ngtĩ đển tưcrng-laỉ.

Ptái Duy-tâm lại nói vật-ctẩt không thễ sank
ra tỉnh-thần, nó ctỉ lằm một trự-duyên giúp cko
tỉnh-thần phát tiện. Tinh-thần sẵn có như đỉện,
còn vật - ckất (xác thịt) như nhà máy điện. Nhằ
máy với điện vẫn liên-quan mật - thỉểt vóừ nhau,
nhưng nhà máy không thễ làm ra điện. Bỏ*i tinh-
thần riêng có, cho nên có nhỉều vỉệc huyền-diệu
không thễ do vật-chất lầm được. Ngưòừ khi chết
rồi, hiện-tưọmg của vật-chất thì trả về cho bản-thề
của vật-chất, còn hiện-tưựng của tỉnh - thân cũng
phải trẫ về cho bẵn-thề của tinh - thần, nghĩa là
ngưỉri chểt rồi không phải mẩt hẳn? mà còn tinh-
thần. Tinh - thần tùy theo nghiệp nhcrn lầnh hay
dữ của mình gây tạo trong hiện-tại, dẫn dắt đi
thọ lấy quả-bấo khỗ hay vui trong ngày mai; hểt
ngày mai nằy, lại còn ngày mai khác, vì dòng sổng
của con ngưíri là một chuỗỉ đòừ vô tận.

Ngưòd biểt sự ăn trái đắng sang năm, thì nãm
nay hẳn phải lo trồng giống ngọt.

Biên tạĩ Phật-học-đường Báo-quốc
HUẾ nâm 1942

(Bài này có thêm một vài đoạn)




GIÃ w

In tại nhà in Sen-Vàng. Giấy phép số ỉ738/XB. Saigon, ngày 24-8-60.


Full Text

PAGE 3

!"#$ %! !"#$%&'()*

PAGE 4

% %!+,-$./0123456,-$./012345&789-!7$:;)6?@A&B>;$-&7&9!C

PAGE 5

!"#$%&"'$()*+'$%&",(-+'./'0123456'$#'7*89/:8!;$('$+'<&=#')>'?@: AB-%))$;.8C0D=. &'=.6)$%=. $)CEF:),)G'.EFHI$J$($5',O>-8?PQJ$+'!R==$F:'J'.!JS,<,2>&3C*N'!&(&T',(->E,5R$)N'.!U'.V'$+'#'NW$%&":F>(0C=$G==) $$"S

PAGE 6

>8!X$O. ))$XCI'8*J).Z000L[$B\!'=.!E>E3$$[G)>2B)?$%CB=$R6''$VVA ,2:$!''.&]@A$%<0(;.>N$):5YS^'S_!UNFI)$?.-$T!#-,R!-(.,)"(.-T0`;N?,5$%a'.$)FY2$4?+./*bc=.)CG>Z $6'$%] 'A. &"d,)Y2$N',$d$52B;)>E''0V(..E&B!&($5(),);.0E4,JX-$:(>J<>'6'CE0cN):?)'&2a;.0fA",<2: X8!*g$%YS>2&]@,(-'.$%2&=%B0@DEFGEHIH3+JKL5

PAGE 7

MNOOP# Q"RSET%UMV"6&WH#"QWXY*@QWY*"QWZ@QW[E\"QW]E"@QWW"QW@QWH#"QW]46*^Y*MV"@_QV"_"QW`)#HEEaQP(QE6$Rb@GYTY*"[Qc"E(d"eE]e]dMef;ETH#]S;ET]4g556hYi^Q'(Y*f$4QajQ(aQ#EP`)#Ek]4(]lm(nMeEX]4Qd`@QMb"3H#5QlkS"]4Qa#SQW6$Rb_o"Sp"33;ET]4j6

PAGE 8

ULUO"STW"(f"qqj3H#5Q'Yi"SXQQ[ [4[YGYrqs@#EETb@Hc]Sq"[q%]6]666(pSQrt@(\"`q(QQQ#"QOYdT@u@qT@["b6oo"MWS^[[]SDETvMs(\QW^("_6$R]4T@O"HtQ[v(\"@qwQO"# [ q4S ![s@Rke`(Q#"xQMYyQ6"S`)QXnQ'Q)t@X]4Qd`[@_O"[HSTQqv(\"[R"QlO\QN6;MW_#"_#`Yi"`Vq^%MNhMYyQQ#d#@z#c]R^]4QdSMYorQ@OkQ[ "YYQST#"@]RQv(\"S#aq{6(""@"Q['(Y#f"[qjQ(aQ#E `)#Ek]4(]l(nMeEXfH#j`[@q[PQW# ]4SS"H##SQW6$R]4TYNho""STSq"f;ETH#j6["STW"(|YY[s#EETb]6]666S]4Qa}]4Q[dMcOkQWq"tE["b@RO^q)"S[H[e@#``[(q^tE["bMY)Q6&l[YQnQMd@WOkQWQ""tE

PAGE 9

["b@R=X~"%"#YNQnQQlOk`MY)QQ""vE["b@#Q^S# QnQMd€\"@]RWS666]4Qd6$4TQ"Q#"dQaTuT["vQ'QYNc"S# E\M"%"@]kR]S("_QW6W]"_DE]€"]4Qd3HYN"5#SOk"X]4Qd`6(""@WQNS#Q'`"O"b]4Qd6;nYQ"SW"STWS# Ovy]4XO‚Q ]k"QS#S6$RO‚Q ]k"QS]H]k("@_O"N)"@QP"_WQlS]4]\("6$4T"QWYi"S]4(""Q3"5S#kQ'(S6Q'S]W"Q"S(d"_DEE}QWSSQWzQ'@QWkQ'"QWS6ƒ"Q"SQlY@PaTkQ'@Yi"Y„#d{6Yk"#d@]RkQ'MYQ(M"^b#Q"SQ68bQQ"6S#S"McS#S@"dTkQ'GEd^%@"YQ^S`(kQ']4T}"#4kQ'OkhS#(Q"S#SQNQ"DExQQ"Sh6"Q~GQsQlbƒ"HST`p"3Qb5@Yi"H#Y„"{

PAGE 10

U…†ST#d@4(Ok"#d@#S"R## Q"HOdQ6ƒ"Q"H#€"McSS@RdTQW"T"b@YN{#Y‡*"GQsMW`("@Oˆ4Ok"@"Q^~Tu(YR(y#STM‰"HSTGQo@QOk"#d@"]"_DE#4^v$B?GQs@#SOk"XGQs`63uŠFETvQ'""@Q]‹uDE@"ErMeE"Q@YMHEQW"Q""3F]kss56$4TQ_Q#(c"`ETGZ(.(*/34(5+-./(6.78(/(9:]S8;<(.(6=>/(?.@AB.(.(9/C(8>DE.:HTS# ]dMeDE(o@#SQlSM"eEQTbEQ_["b@MtQQMi"#R]S`ŒdTQ"]s]eO"b`VQ'QY‹"6$4T(YWGbQ_"tEF(.(EG=H:$-./(*.G=/(:|u#DEQdQM4E4Q'"_`EMHT@(\"QIQp`ETGZ@Q`ŒdT(ŠQHF6

PAGE 11

UJU (.(*SQ"]kR@kedT#paT@"u@TRŽ#WRMY)Q}YWQWQkS#Q#d[^v[dT@"["b[u@#l"["b„^@#^%["vv#@[H["%QQQ[["%^@[=[W[h]"%QMcDE]S`ETI[QdQM"eEQ[YMb6&N+-./(I.S[h]4QW[R[Q[a@QW[eX~#p[dTMYorQ@X~"[uMYyQ@[TX~#l^„"@#"%v#@TQ[H(Nr#WMY)Q6W"^Q[Xt["vE(.(=S[hQ"QW(^^Q#S[[kQW[R[Q[a6&N+-./(J.S[h[R[[R[`pQ`pQ"hST@QW[R[Q[d#S[[kQW(^^Q6

PAGE 12

U+‘U 2KLMN%O"7;/’$-B&Yu`FoQfƒ""ETbQ'Q#“McO"bmn(\s@#‰"STWXXQ]SWr@MbO"Q"^dTY)M'lDE@R#WX[pMEQW`)Qx#"Q6vES;ETH#W""("_QW@]4TO"#Wh]‹O"b^@QYSR@Q[dT"Nr^\rMHE#SO\dTGEd^%C^`"Mog"MvO^Y)M'lDE@RWhpMEQW`)Q#"QC$T_(Š(^SQRQXnQ'QQQrt@XGQs`@Ok"(^_QW6&lYQ"M\\O^(X„QQ[ #T#W"QT@(\"WQW"bIQpQ]SMv"N?)Š6&""b(.SQXnQ'QQ[ #T(S@Ok"S^M\\(^_QW68HTS# QY]4Qp`("67;/’”:1>q•cTGu#Q"QZM)YSQMe(_SMHT@O^Q^QZTQY@YWrQQ{OkQW@MbO^Q"QZtM"@YWGMHTQlOk^#d{}WQ^~Tu(Y^()#STM‰"@wQ(GEVMaTW

PAGE 13

U++S#~[T["]6]666ƒ["MvQ‰ST@QDEr"OQ6ƒ"WQYMv(QZST@RdT"YOkQW@4(WMcQW`x‹["N–68bQW[^vM‰"DEr"OdQ@RdTIY#dM"@Oˆ4Ok"#d{6$e"%YoRTMx"]kQ~@QN]e[tROV["Nr#d6"Qlb@~Tu(YNror#STM‰"HSTGQo@QOV["Nr#d6S;ET]4Q^dTO"Q""YyM'lDE`(Q#^Q@(\"QdQ"‹]4Qa`@QgOk["b^`xQW]SQ^~Tu(YNror#SaT"%MWk"6&lYQWY‹"QY"tEM"%SR@O"]SM"%@TYi"dTQQ[ #T("@X~`QYWQ,`Q„DEHT#TQT(M"%@(\"oDEDETv(fS#TSTS#(M"%@QIk"dT(Š(S@]R(YWQO"QYQWS#T@^OkQWM"%@MvO^S#SS#T(V"@#€"QW6M"%`556;EQY‹RQWS"~["%MvMHE@QlOktQc"]Wr^YR("QY"vEMYyQM"%6oOkSr(M"%$%&SQlQW@QWnrws

PAGE 14

U+U SMb"Nr@O"S#TQYQWW]`x@MvQS#TqYWOk#a6&lY"]Ok#a@YQ^u(YN)#ST"%]4TP"6S;ET]4OV^eEHt3]4Qd5Q^QW"%#]nYr(or@"Q"(X"%EXn@]^_DE#4"v]W"@YOPv`"("MYoQ6&lYS#TM"%@WQS# QrDEMt^QM"%"%@QWrOkv`(M"%MYorQ6S;ET]4W"^QlY"vO_EQ'#TM\\@X(M'QpQ[ 4@RM\6\QT@O_E("bIQpQ]SMb"Nr)Š6bEHY‹Y#dTM\\@QN^Y"bO_E(#T@RYR(""Y# QnQs["vaT]S^v@wQYQ"#dTQn[WQ^"4MYorQhQ]4^%"e@O^QQ"vE] WQ#Sk"6—GTbMsWOPtQWMYorQh(IOkGDET%@Wrh]"%QDEO]S["vMw]^%Q]s"Y(YR(orQn((RTP:Q8^&"]SQWh6Xn^Y‹)QQSPs#^%E]6]6@@

PAGE 15

U+˜U Sk"#"_E4Q^\"# QV"#"_@#SYR("sV^#"_O""QT@M@M"@\"@wQ'@~TuF#EPQ'o`"O"v@ƒk"oaTTMvXTX~XHTQ OZEN"O"@#S"`YNr"[sk^#"_OI"M"QT]6]666bEOk"X`Q#Q'E\M"%]P[R[S"@RHUvqT[ WQQ^S]4Q[a]k(^@"\"# Q[‰™XEQWQ"uXn[T["vM"h@QlO[\QWQP`"O[^vY‹"MYorQ@"`"QWQ"#c[)Q^Y^([Yb8HTS[h[QY[4v}"[TOk^SDETe`zrhEQ'QQk6YvEQQ\O\"f"SOk["X]4Q[d`[j@(\"MHTQQk`ŒEkEP[W(@`ETO[P(@h]"%QY‹McGcT((DEO[T(["%w"Y]"%Q]EƒYrTaY€QSE@]nT[R[M"GQaG&S#E3+56}635$S]‹(\"MHT@(["M"u`VJL(STš+‘KKQWW"# u#[Z‡##€"?E"McW"QET%O"b(Y€QOk`"# #T@# Q4E[ZYWru4#€"šE"Mc\"Xo`]6]6663Gu#(DETef&WEH"TOkj56hL6'2M?$A$i

PAGE 16

'(' 2LMNP"7;/’$-B&QuOoQ@RQ"Q#"QH["ZQ'QMHT@SXQ'SQ#SQW6SXQQQ]4"%"e[[]S[ WQ@_#W`™(dT@u@T@["b6Q;(HYNlOkQW WQTQQ"QDES#p@"@#l"@"(Š^@S"OVQWQdQQY)"%"ux]S@RYNOkQWQQQ^#"aQFQIT^Q"Q6u`)ETb#"Q'SOoQ@hYN‹k#"``EP]ShYi"P"#MdM Q^OdQE]R# [ PQQWh`Wrc#s#STk]SQW"eETIGb]6]666uh[QST@Qk"DEDET›('+-./(J.78(@8.F(.(*127;/’œ:1>q•&B,+5&Q3S;ET]45Q""eE["bX[ WQ`}]4ThYN"Qv@[ WQQNET_@QQQr6t]M'@`OkQW"tE["bC

PAGE 17

U+KU vEQQPW"$R"TO"M@wQ#Q#EOkQTT(""#M}]4TRhY‹"QbXwQ'#_@#Q#dE]QT@"(""#QrM@QHc@"HTHO"TET_@"`Ok["bC5bEQQkQYR("'#_TQbX@]R"_E`)gQ'Q]4_Ok"e@"QWQ]4"%"e]S[ WQ#€"`(Q"["v}]4TRQQQ]4McDETh]"%QQYMb@MHEQW"%"eS]S[ WQ@"`)N"QlQWr]S"tE["vYYR(CƒRQdQSoQ"MoQDE["b"žE`Q]zr@O"Gb"Qa@RQQ`Q]zrjkOkQN"%"e]S N)*+#SSoQ"xO"]QNWrhM]QYrk"6QTFQo`"_EQ'Q#McMoQ@#wQX~("DE# Nr""[POkGu#"6&QSXEsQ@("DE["b"_EQ@Y‡hQ]4"_"_@`EO"(zr]eGr@ETQQQ]4dTOkQN^%Rt]S[ WQh6`SXEŸQ

PAGE 18

U+LU O"]QNWraTQQQ]4aT]S(Š(SYzr(YQ#p@vE#‰"O"oMb6h]"%Q]‹Oe(_@bEOkNQkc"YNrQ'Q"O]kR]S]k4SH#3"5"WrQaQ€@R=["bE`Q]zrMcMoQ]ShQ]4]‹Gu#DE@Œ("DE_"_(O"k"MoQ]SOkQNWr"# ISQ@]ROkQWQ]4"%"e]S[ WQ6&lYQ"Yr@O"RYy"%^eDE(\"@R(YQ(OkQNYE"RWQ6bEQQk3S;ET]45Q:wQX~QQQ]4EFMcDE@Y(YWrQO"McQW]S[ WQ@/R/YydT]QNYE"((I3/Ok#d@QlY(#PQEP"#QnQS "@O"YNr"QnMu#]e@ET"%"uOkQWQS "Q"vE@YYorQ'W]QNYE^(QEP"#O"@_O"(o"(RdTM'Q6 WQWrMYyQQQQ]4McDEQl]4T6bEW"Yv@Rh]"%QQYMb#S["bMYorQ(YQ@YQpQ]s#SYR("o"S"_("@["bMYyQ]"%Q]s"@YQn((R["b

PAGE 19

C†MYyQ]"%Q#aT(##]e`E@^S;ET ]H#Q("""IQS#`C$S[ WQYR("bEDnx[4^YQEV"#Q'#pTQnH@I[ WQQl"TM‰"YQEP"#aT6vEYbR# Y^(""TM‰"^eE[ WQ@QlYQ"#TQnR"TM‰""eEQEV"#6&NOVTM"@R(# MN‹YNh(^DE#dTQnQ#@("["b["_EQMcdT]S["v["_E]^%QMc"bGQ@W""Q\Q4 E((IWQ@Oke‡S# QT# ]"%QRQ@QnY# QEV^##SQnOk["v[Qx@RWQ^ E@ObDESOV# QSMYyQ^(Š6˜5q"h@QQP3^;ET]45P"XQ]4xx]S[ WQ@#W^`(Qx#^QS"6bE]4TRQ"(I„Q^tE[^vQ'#o"S^^M\E@]RM\# QHYor"%^x]S[ WQ6&lY"QEVI#MeEQn# Q@O""(x^M\# R6"`Q"["bQ'Q#EOQ]WhQ"["bQ'QdQ]sQ(@Q"["bQ'S"Q#E

PAGE 20

U+…U OPM\Q"["bQ'S"P#QC]6]666bES;ET]4W"f$R[ WQQ'#‰^S"OQE@_`(^tE["bOkMV55@]4T^"`QlM\# rWQS"YR("@#SQWOž\#^(IE%@^QWYNXP"XP`"#_@QWYNr"RQYy@"QWOžoXGdEG@QWErNr"M YyO\@"QWO_“N"(I(d#CvES;ET]4W"YNr"k#"(I‹QSX`WrWQ#s#S]S`pGvu# r)MW@QNOžV"#MM =SX`WrWQk]S`pGvu# Er)OdQ}S"(HE[NOVOPo"rECS"YNQl]R# FXaT666vEDE4]R[ WQQ'#"S"OQE@_`(`)"tE["bOkM\YvŽ^`kv"%E#YNr"(E@DE:kQ‰[sZ)]zrl!SOoQzr:PQVaTWQ[NT]S@`EO"S#@\Ql]*[^vh]"%QMcDEYY^(]SYYzrQ'kOk]RT[ WQPQ'Q[N#S"MHM%@T"tE["buQQQ'Q[NC

PAGE 21

+JUbEDE4[ WQ`Mw"[[T["b@]4TO"kQ"%E#[sM‰"#d[ WQ(p(ž"s#SQ'S"YN„@[R(IOk["vE["bQ'kST(YWrQ@MŒQl["u[ WQdT#S[TM"[T#a[{]S["["vE["v[u[kWQ[kQ'S"[N6"`]QN[€MYyQQQ]"%QMcDE]S]O[\[Y(YWQC[Yv[RM'Q[#"[(]4Q[aO[k[t`(^[[MYyQ6

PAGE 22

U‘U 2STUVMW$X!Y,-.Z8,I@h‹"MYr^@EP]S]S"QPQ(YorE@RdTQ]4OQY^(@Md(Nr^"_c}bE"("_QW]S]PR@RXIIERMvQZ(YorEd]4QhnR}WQ^S#QETtM QYe@"`"xQx#^QH"[sTMx^OQY‹C8HTS# [Q^Okt("_QW@DETbMs"X]4Qd`66mhYNhMYQ(M"_@^Q'o#_QE\@W"GS#S#DEdT6SToQO#[s@["b(ŠQET_@]RDEW"%@wQ"bETEr#o[ 4S(Qr›@QEVwQQIQEVQ6ƒ"HeYNha¡MYyQOž#@Ro(„_^@OkYY‹@OVQN"tE["buP"M"_QE\h6vEDEQW"("_["%@RSToQO"OP["Nr(sS@]R"]kR@QNEPQ#uS]4hER6"[_Ok"_UDER]€^E@"`SToQO"Q^QET_

PAGE 23

U+(s]eGdQsS]4Qa@OPXIIERMv^S]4]PR@#SMbO"HtMY)QRnQ@R^"vM"_68HT@SM"eEQ#""f"X]4Qd`j6˜6HtQ@[R)YMnMHE[^bMW@QIQMHEMEMW@MvO"QnEPQ#_TQIQEPQ_(\"@R#wQRQYNh#xGžTQYQpMeEOkT[^v6&IQEPQ_TQnEPQ#u@Q^S##_#aT_‡GQs#k"@OPQ%RMv^6bE^("_QW]S]P^@R(QMW^M"MHE#SOkT["bC"M)MbO^EPQv(\"@GQs#Wr^["vMErQC8HTSM"eEQY#"[f$4Qd`(^6556?6Y‹"]RQSTS#]"%Q@XT{O^DE#z^#%@_^QW'^@MtQETv#QM"eEN]SQQQreMYorQOuOp6ƒ"Mc'OkQNT["bQ^Q6bEDEx4^("_QW@RO"'WM"MHECKmhY‚(IEPEPQM Q) „@O"

PAGE 24

'//' EVQM Qa#]Sv@#Q#EbQT@(""#M@*"zrp@R"T["bQlOkQN6bE"4("QQW@^#wQRQGdQsY"@WQl]QN@"`O"GQQb@WQl#dE\M"@#SOkT["IQ^QC4S]kF6l!RY^(QdTQdQQx]4"_[{6bEGT[\[\3GT(N5]S"#Y*"]S@S#QOIQIQO^@(EM Q*^@(\"M"T{YQl}[dT"SrQ`ŒdT(Nr^Mac"_@P""eE[^vOQYR(6vE"("_QW]S]kR@RQV"bDERM^I]"%QGTQETv(EM Q'HtS]4QdhER@#S"["QM‰"`)dT["bOdQY‹YvC8HTSh[Q"v{MvQ#"f""X]4Qd`j67;/’œ:1¢q•(YWrQO"Qk"McW"33"]WrI]4Qd"_DE#4"bEp#6"YX"%@QHt@[ WQO"]6]666QlYS#TM"%@XHTX"_]S[VM"%@8"%nQS

PAGE 25

U˜U QlQW@Y"iQW#T#WQ@[W@XHT#Wr^`(gMYoQ6bE#TV@[WWrRM"%`}QN#TGdE@WzRM"%#i6qŒY}6DE^h^]SHtQl"VYb6vE{vOzu#@V")Qzr@WQ‡@`WrWQ#s(p@MWS"_E`)O"%"Q"``EPk#"@OPr"@]E^]ž]S™WrX^6(""@He[sTvEMEV"@WQzwQP@R^Ql[sY‡MW#S(‡_P"#MM @[E\[cwQTDE_6„"M"%Q~#TM"%QW"_DE]WE@_O"#TY@[We@XHTM"%M@QkpQMt‰rERM"%Oktd`(QXnMYorQ6&lYYR(^(EPQM QQvTQW# [ 4(Qr^[s^Y#p#~@^M"bQ@XHTO"TbEwQ_"]6]666R"Ql[sO'#SOkt`(T["bMYrQ68uO"#TYMYorQ`„"@WMx"#Wr"@XHTP""(\"@RX"%O"]QT(zr"6&lYSToQQYEQhY‹"[s@MV"`„h[ 4%0(Qre}O^lDEO^k@

PAGE 26

'/(' [s*MYyQ[RnQ(\"@R^T["vQ'YR("^]^k"YQl6£YQ_W+(S#TM"%@[WM"%]SXHT]6]666ktS#(M"%Mw}WQ^S(orXET_"QM"%`6&lb@Ht[ WQ@XHT"]6]666\e`("XYyQ@QQlQ^S(orXET_"Q"dO‡"#Sk"68"%]S#P@`~Tu(YNror#S(QXn6Y"#zrQk@pQ[WM‚(YWrQ@RM"%QdT`zrI(YWrQ@O"#zrQPpQM‚`E@RM"%QdT`zrI`E@R#zrQkpQ*"DE@RDEGT]6]666^Ql]4T@~Tu#‰"Q‰#Sd(X"%EXnkX\@Y(#pR#Q#pdT@(‰"RS#Q"u@*"HRQH["v@d‡*"WQRS#Q[PWQ["b`ETGZ6&lQW"#TQTkMeE@XHTM"%XnE@wQ[s]4R(EM @RM"%G“(„@""%1S#XXNM"%]SHTo6

PAGE 27

UKU &l[YYNhEV(YoE[wQGT[\[\#[IQ[[IQ[Mb[[^[@‰["QQQr[t@[R`)Q#"QQ'(‹"dTQl[x"I[Q[YR(@[wQM"_QE\[TGHTGa#6wQ#pTM"%]TET_6@#S[[k#zrQkpQ[RM"%[^QlO[\Q[TMYoQ6[YYN‹[["'@ETQQ[[QQNMTM'@#SlDE[[P#‡(Me"vGQ]W‹Q[]4@[RQl[[Pv[(Q#"QM(Q(Q6

PAGE 28

UL US\]^ST_$!`aM^+6&dThYN"M"_]RR@H#\oMcDE`T#_@Ok#Tw"hsQXET_[E Qo"GRYN„T_E}QaT#wQX~SQQQ*t]TET_@[kWQQNMTM'@YXEQWXTX"%EXY)QYYQ(Mh@QlOk_QYEQhoMY)Q6YQHEQET%Q(YY&"]SS:¡YY'b.H(cQ..@/(8:P(d.H(D8e;d.;>fg=/(h8.812$WXhYNhdRdT@QIQWR#QQ""IQ@S#QovYrY`T#b]RR@RobM"_68HTS# [Qf"OP"X]4Qa`j6bEWX]4Qa`@R"`QpQSXTQWMTM'#o"YX^%EXYYQY#YY"MS"[WT@YN#DETeQSH#FoQR#YQ(OQQEQhC6:WRMHT3+JK?5@"DE4(Sk3&5„^%#¤QW# kTEPQ@nQ

PAGE 29

UšU o"S\TT68vSTk‹(@PQ^pQzrYR("Qr[SQk"e}QkSTzr"["tM @QQ(SkM K‘QHT`P6uN"QkE4"@STdT(NQPWT@[E\c]SGWG€MbHnkvMY)Q£—EST`E@2M"(PMtR##}„MY‹uVHQVMc‹(6˜66&l# ]"%QY*orYbGT(zrDEH&E‚SH@"Z#z6: Qk"_qE4+E‰"@Q\#Wr"M"W"6ƒk#TQk[sQ#@Mb"Nr`p‹(@QP8pQzrSYNr"Q\`pQY€"Q'QP6(M_#dTMzr"V@QQZ#zQHT`PS]SQ`P`Q6(NWT@GWG6Q\"#kT_@\"zrSQW]"%QR66638HTSNr^E4"56(Nr"‹`4M4]e@"MeS@Ru"VqE4@]or#Wr"]‹Qb68HTSh[Q"QW# E\M"%"]kR@kQ#"_"_]Wr"E@"hQ]Wr"Q@"hQ\]"]or6

PAGE 30

U…U ƒ"•T[OYQ@QkqE4GWGYQ\@E\M"%^Q'YR("`p‹(@QW# `YQ(ETeQ#(d#@M4X ^]SH#\@S#QQV"eWTYQ@GWG])6Y]R"YN‹QNS#E_O""vMY)QM"%dT3M"%R5oOkM"vS]"%QR}vESY‹"ESQ‹MY)QDE(\"@wh(YY)Yv@`Œ["bTS]"%QR6(Y‹)QlYY‹"McDEup^Q]e]VETbM"%]4T6h]"%Q]‹Ov(_@vEO\"fQWE\M"%"S"GQsj@R"x"IQS#`QGEV"MYYQ6—EF"QWMoQ"vE`„QQ#Q'QnMR~@QpQQNP@O"Qn„XcT"(S6`Y3(E]"%56: M_#o@(NQnWTGWG@#"OkT_@Qn^`ŒQW]"%Q"["v‡Mb@"edTDEžXsQ(Gu#3# Z{IQW‹Y)QV56&nM(`ST^p`ŒMv[o]T6—E4@Q(N"‹`p@]^%QMcGT(MYI‚("QnM68oQ`QGYQpQQQS"QN€ƒ"T:M"G@[S#“„S(k‡@[SQpWT(#E@T:dT(N

PAGE 31

UJWTGWG@_#E#E(zg]e6h]"%QYN#GET_YQQ#“QNQz@O"QW]"%Qx^M"G@_#\"u#dT(NGWG\Q\wQ`hQ@^4M4(„]e}MvSDE4QMY#WrOWQ6bEQQS"QWMtFQpQdT(Š6vS(QMYQOWQY#“@E\M"%"Q'WMcMTMb@S#QHd##“"(EM @b#Y"QWQdQ]"%QGWGnWTYv68HTShM"eEMuQY#^("("_QW@Okx^XGQs`6S"QpQ]"%QOe(_@QN^eE]"%QYR(@QpQDEF^QlMcuaT@YM QW"S#kQET_]eZYoET%@zgYWQ(#dTQnQ#]e(YWGQW"ET%~‰[@QNhY‹"&S]SQW"Y¡t#@"%TQWhQETboQ]eP"#^_GEdR@4[QW"E]e:4k]6]666&Q"STQ^#v^QY„@X~Mk"QEQ@wQQ"aT`#""%#YN(6&Q]"%Q(_@bEOPNr`QQMsk"#"_Q'E\M"%"@.(HMP^QHEQ]€^Q^dT`O"@#`MY)Q""%#MvvC&‰#W"fq^"c@[d"^cj6

PAGE 32

U˜‘U &ET%GY"3QWQS]Œ(p@]RDEQ#QY‡(p@#SQHvWS(p#cGS6QSQ#PQoXoYR("dTQ'@Y‹ST4ET%uIR^"Qo@]SY„Y)#RSQo@#SWHQo"%6&ET%T@Y„EQHEQWY^("Mt"VY)(@O")Q"QWQ„@YR("X~h]"wQ"aT(("Mt(YWG#pQWY‹(kdT@R`E"`(#P"(w"V)(6: YN"MS[QW#@YR(ST(]SdTYNc&SQ„MuM"EXt`or@k#NWr`or#c"@"`(MQ"\^YN‹&S6h]"%QY‹ST@MeEX`QY„Yo#Q'^DE##S(Q6_ETe"QW]sEET%HEST@["bMw]"%QDE]S]s"@(ŠdEh]"%Q"eE"v]e(YWrQ6_k`Q"#Wr"šEV"#S)#R4"#Yi""DET_ƒ¦SoQ6§YWG#MNr"]E("kQWQnETt"eY*"‡#MsET%YyET_@O"+E‰^"M4E(}&n:QM^&"O"+šEV""M4~(@`EM"`DESE@MYyQqY¨DEVQ(ET_6§©M "„8O"+…E‰"@#Sk

PAGE 33

˜+#[DEQ[@]]Š`bEDEH@QGYM O[k"[ROs6h[YN‹aT@O[\[tW^X[oQ#SMYorQ[T[pQ[YWQ"#MYyQ@]SQlO[k[tW"Xf[Qx[["%"e[xQ["ªE]S[ WQj#SMYyQ6"[[``EPQ'QQ[4QaT@uEO[kX`)[oQ4‹["QEM‚("["eEO"v(Y€Q@[RS#`O["E‰"QN[z]S#Wh`[(# MN"T@#S"MYyQ[T"z"[Y[v6Y‡Q@QW]n[T[R[MV"GQQ'Qk&^_Ezr&S#ESH]"%GY8#"*"@S#Q[XYE4Q^[GPG68oQ(ET%EDEIS"QN[Wr]Eƒ[YrT["vMYyQO"b(YWGQ'#[S[S`YE"Q[~—E:"[zr4E[‰@^[[QT_@Y€Q$"%#3_Gu#[S"f&WEH[\"[TO[kj56[h]^%Q(_MHT@bEO[k[x"("_QWQ""[[[T[^vM"ME["@[RS#`"x"[IQ[MYoQ6W#"@[";ET]4W^$4Q[d`[(^[[@Ql[Y#TM\[\@O["(M'QQ[[4[RWQ[T@O_EIQ[pQ45Mv"N+)Š6YR(^Q[v(\"S#a[{@#"tS#`Q[

PAGE 34

U˜U «¬oQrs­a#@z#MR(^`V"%"#Sk"@OkQq"MvYQ(^6";ETH#"W"]4QaOkt`O(^@WQ^## ()XET_"QO^"%6"`xQWYM^%@QN]4QOd3GQs5YS#TM"%6#T]€"M"%]"_DE#4^v]W‹E@YS#TOktS#(M"%6zr""("_QW@Q_QW^eE]^%QETeX"%EOktX]4Qd#MYyQ6YN‹O"Qb(\"@"%Yo#Q']4QdR(]eQ[eQ']4Qd@QN"%Y)Q'^HQl"(]eQ[xeQ'"@SY^("Qv(\"Ok"#a{C#SQN"6"~Tu"%Q(TXhQ'#RHT("%"@XXpM"odTDE[dO‰T]E"(ST#"}vST#"T@"QNST#"OQ@]RXN`VQ'QYI("S# QE‰^MN‹]k46YNX["v`)("Mp`#@Rc#T{"(\"Po6"_4oQMYiDEPQH#3S"STQW_## ]S"M5

PAGE 36

678 !"#$%